Không hiểu rõ tâm trạng của Dạ Minh, nghe thấy lời đe doạ của y, Doãn Thiên Vũ cũng từ từ ngừng bước lại. Quay đầu nhìn về phía y.
"Ngươi vừa mới nói gì, bảo ta có gì liền hướng ngươi tới?" Cất bước đến trước mặt Dạ Minh, Doãn Thiên Vũ liền ngồi xổm xuống, lặp lại lời nói của y một lần nữa.
"Đúng là ta nói thì đã thế nào?" Đối diện với Doãn Thiên Vũ, Dạ Minh cũng chưa từng sợ hãi qua :"Ngươi có giỏi thì đừng động vào người hắn, hắn không có lỗi gì cả!"
"Chậc chậc..." Tặc lưỡi, đồng tử sâu thẳm nhìn Dạ Minh, Doãn Thiên Vũ lại đột ngột nheo mắt lại, tựa như đang suy nghĩ gì đó. Cuối cùng, liền đột ngột dùng một ngón tay nâng cằm y lên :"Đây là ngươi tự yêu cầu, cũng không phải bản ý của ta."
"Mặc dù mặt hàng như ngươi muốn hạ khẩu cũng có chút khó. Nhưng ủy khuất một chút, miễn cưỡng vẫn có thể thử thử."
Cười trừ, ngón trỏ của Doãn Thiên Vũ lại bắt đầu vuốt ve mấy lọn tóc rũ xuống bên tai của y, vén sang hai bên. Động tác mang theo cợt nhã.
Chỉ là không thể không thừa nhận, dung mạo của Dạ Minh mặc dù không phải quốc sắc thiên hương, nhưng chung quy vẫn rất dễ nhìn, đặc biệt là ánh mắt rất linh động, dễ chọc người ưa thích.
Nhất là lúc này, bởi vì bị thương, sắc mặt y lại càng trở nên tái nhợt. Mi tâm khẽ cau, phối hợp với ánh mắt ẩn chứa lửa giận, quả thật vẫn còn có một loại vận vị khác, khiến người vừa thương tiếc, lại vừa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vi-quan-ma-sinh/1131901/chuong-114.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.