"Chuyện này..." Mi tâm nhảy nhót một chút, Lâm Hào liền bất động thanh sắc nhìn xem Thiên Không, nhất thời không dò rõ trong hồ lô của ông đang bán thuốc gì :"Vì sao thần quân lại hỏi như vậy? Chẳng lẽ..."
"Ngươi cứ việc nói ra suy nghĩ là được. Chỉ là dạo gần đây, ta nghe được người dưới trướng đồn đại vài câu vớ vẩn mà thôi."
"Ha ha..." Không phải ông biết được chuyện gì thì tốt rồi. Thần thái trên mặt Lâm Hào trong nháy mắt cũng giãn ra rất nhiều :"Lời đồn đại mà thôi, thần quân nghe tai trái liền cứ để lọt ra tai phải đi, không cần để tâm làm gì."
"Nhân chứng vật chứng đều đã có đủ, chẳng lẽ lại có người nhàm chán đến mức đi vu oan giá họa cho hắn? Mặt mũi của hắn cũng không có lớn đến vậy."
Những lời Lâm Hào nói, quả thật là khiến người không tìm thấy được chỗ soi mói gì. Nếu không phải đã chính mắt nhìn thấy, chính tai nghe được, Thiên Không có lẽ đã bị lão hồ lộng mà cho qua.
Lúc này, ánh mắt Thiên Không khi nhìn vào Lâm Hào, so với trước kia còn lạnh giá hơn. Ông rũ mắt, chầm chậm thưởng trà, tiếp tục nói bóng gió :"À, liệu Lâm trang chủ có biết, Vân Ảnh đã bị bổn quân xử trí rồi không?"
Chỉ vừa mới ngồi xuống, nghe thấy lời này, Lâm Hào liền không khống chế được mà đứng phắt dậy. Song, chợt nhận ra chính mình thất thố, lão ngay lập tức liền dời đi sự chú ý của Thiên Không.
"Thần quân, ta không biết rõ...đây là chuyện của khi nào?"
"Không lâu." Lắc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vi-quan-ma-sinh/1131889/chuong-102.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.