Âm thầm rời khỏi Tụ Nghĩa Trang, Dạ Minh liền ở bên đường thuê tới một chiếc xe ngựa, sắp xếp cho Quân Du Ninh ngồi ở trong xe, bản thân lại mặc áo choàng ngồi ở bên ngoài, chịu trách nhiệm của xa phu.
Đối với an bày này của y, Quân Du Ninh không chút do dự liền phản đối không đồng ý :"Để ta thay ngươi đánh xe..."
Y ở bên ngoài đánh xe cả ngày, mà bản thân lại an lành ngồi ở trong xe, Quân Du Ninh nói thế nào cũng không thể chấp nhận được.
Đối với tính tình của hắn, Dạ Minh làm sao có thể không hiểu được chứ? Khi nhìn thấy hắn đứng ở trước cửa xe ngựa, không chịu vào trong, y liền lập tức tìm ra biện pháp ứng đối. Hướng về phía hắn ngả ngớn nháy nháy mắt.
"Nương tử ngoan, nghe lời vi phu mau vào trong thùng xe ngồi đi. Đừng phụng phịu nữa. Vi phu làm sao có thể trơ mắt nhìn một mỹ nhân như hoa như ngọc như ngươi ngồi ở bên ngoài được chứ? Lỡ như bàn tay này bị sần lên thì vi phu sẽ đau lòng chết mất."
So với 'nương tử', hai chữ 'vi phu' này của Dạ Minh lại mang đến xung kích nhiều hơn cho Quân Du Ninh. Làm hai tai hắn không nhịn được mà đỏ lên, mặc dù sắc mặt vẫn vô cùng lãnh đạm.
Thấy bộ dạng đáng yêu hiếm thấy này của hắn, Dạ Minh liền biết chiêu này của bản thân đã thành công, thuận đà lấn tới. Giơ tay vỗ mông của hắn một cái, nở nụ cười có điểm tiện khí.
"Vào trong đi, cẩn thận đêm nay vi phu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vi-quan-ma-sinh/1131856/chuong-67.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.