Đám người hai mặt nhìn nhau, nhưng chung quy, bọn họ vẫn là nghe theo mệnh lệnh của Thiên Không, tránh sang hai bên, nhường ra một khoảng trống dẫn hướng sơn môn.
Liếc nhìn bọn họ, Dạ Minh vẫn ghìm chặt cán đao, lôi kéo Quân Du Ninh từng chút một xê dịch ra ngoài. Thời thời khắc khắc chú ý, e ngại bị người ám toán.
Nhưng không biết Thiên Không là tuân thủ chữ tín, hay là quá mức tự tin, cho rằng dù hôm nay có 'thả hổ về rừng', thì ngày sau cũng vẫn sẽ có thể đem y bắt lại.
Cho nên, đến tận khi Dạ Minh đều thuận theo lăng tiêu xuống núi, bọn họ đều chưa từng hướng y phát động công kích. Thậm chí, truy binh cũng như hứa hẹn, không hề đuổi theo.
Sau khi xác định bản thân không bị người theo dõi. Đã đi được hơn nửa đường xuống núi, Dạ Minh mới có phần trầm ngâm nói chuyện với người đang bị mình nắm tay lôi đi kia :"Ngươi không có gì muốn hỏi ta sao?"
Liếc nhìn thân ảnh gấp rút di chuyển, chưa từng ngừng bước của Dạ Minh, Quân Du Ninh liền bất biến lắc đầu.
"Chẳng lẽ ngươi không hiếu kỳ người của Đông Hà thành có phải do ta giết hay không à?" Rõ ràng là đương sự, nhưng lúc này, Dạ Minh lại vì thái độ bình tĩnh quá mức của hắn mà lấy làm lạ.
"Không phải ngươi giết." Đây không phải nghi hoặc, mà lại là một câu trần thuật tràn đầy nghiêm túc cùng chắc chắn, không có nửa phần dao động.
Sự tin tưởng một cách mù quáng này của đối phương, khiến Dạ Minh không khỏi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vi-quan-ma-sinh/1131845/chuong-56.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.