Nhìn tách trà thanh tịnh trước mắt, Quân Du Ninh liền trầm mặc nhận lấy, chậm chạp thưởng vị.
Hắn hiểu được ý của nàng. Nàng đang yên lặng nhắc nhở hắn phải bình tĩnh. Thời gian vẫn còn, thì cơ hội cũng vẫn sẽ còn.
Chưa uống hết được một ngụm trà. Thì lúc này, hỷ nương đã phe phẩy khăn lụa, giúp Doãn Tuyết sửa lại giá y, cất cao giọng hô lên :"Giờ lành đã tới, mời tân lang, tân nương ra ngoài hành lễ bái đường!"
Dưới vạn chúng chú mục, vô số ánh mắt đến từ quan khách và tử đệ trong Ngự Kiếm Tông. Quân Du Ninh và Doãn Tuyết, mỗi người liền nắm lấy một đầu của hồng lăng, đem hỷ cầu kéo lơ lửng trong không trung, từng chút một tiến về phía đài cao.
Giày đạp vào trên thảm đỏ sạch sẽ, ánh mắt Quân Du Ninh vẫn nhìn thẳng về trước, bình thản, lạnh nhạt, không có một chút tình cảm dư thừa nào.
Ở phía trên đài, nhìn hai người bọn họ sóng vai mà đi, Liễu Chính cùng Đoạn Y Trân trái lại lại cười đến nở hoa.
Cả hai dừng lại ở giữa sân lớn, chờ đợi hỷ nương ở bên cạnh hát một bài đồng dao chúc phúc, rồi lại dẫn lời bái đường.
Chỉ là, ngay khi hỷ nương chỉ vừa mới há miệng, còn chưa kịp cất giọng. Thì vừa vặn, một giọng nói hùng hậu liền đã vạch xé hư không vang lên :"Thỉnh chậm đã!"
Động tác của đám người đều hơi ngưng lại, nhao nhao ngoái đầu nhìn về phương hướng thanh âm vọng tới. Chỉ thấy lúc này, một đoàn người đao kiếm đầy đủ đã nối đuôi nhau tiến
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vi-quan-ma-sinh/1131841/chuong-52.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.