"Đã xảy ra chuyện gì? Sao lại làm y khóc rồi?"
Đang ngẩn người nhìn ánh trăng ngoài cửa sổ, nghe thấy nghi hoặc của Doãn Tuyết, Quân Du Ninh cũng không quay đầu lại.
Thấy hắn không đáp lời, Doãn Tuyết cũng không hối thúc, mà chỉ đi tới bên cạnh hắn, tự ngồi xuống rót cho mình một chén trà. Đến tận khi nàng đã uống được gần một nửa, hắn mới bình tĩnh, đem đầu đuôi mọi chuyện thuật lại cho nàng nghe.
"Cho nên, ngươi là vì cảm thấy y không yêu chính mình? Không muốn cưỡng bách y, cho nên mới đem y đuổi đi?" Nghe xong hết thảy, khóe môi Doãn Tuyết liền có hơi co rút, không biết nên dùng từ ngữ gì để diễn tả tâm trạng của mình lúc này.
Ngốc như vậy, chẳng trách ba năm trời, ngay cả ánh mắt của người ta cũng đều không giành lấy được!
Bị Doãn Tuyết khinh bỉ, Quân Du Ninh cũng không tức giận, mà chỉ im lặng chịu đựng. Cho đến khi, nàng đột ngột đem chén trà đặt xuống bàn, hào khí vỗ ngực, cam đoan :"Nếu muốn truy đến y, như vậy liền cứ nghe theo sắp xếp của ta."
Nam nhân mà, đôi khi cũng phải học được vô sỉ, tâm cơ một chút.
--------------------------------
Mấy ngày kế tiếp, Dạ Minh đều luôn tìm cách tránh né Quân Du Ninh, nhốt mình ở trong phòng không chịu ra.
Thời gian này, khiến cảm giác day dứt, không cân bằng trong lòng y cũng chậm rãi bình phục lại. Bắt đầu suy nghĩ về tương lai phía trước.
Sư tỷ vì sao lại lừa y? Đây là một vấn đề rất khó hiểu. Nếu muốn biết được câu trả
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vi-quan-ma-sinh/1131831/chuong-42.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.