Trong tay Dạ Minh lúc này, chính là một bức tượng điêu khắc bằng gỗ có hình dạng của một con hồ ly tinh xảo như thật. Mà ở bên cạnh, thì lại là vô số tượng gỗ khác, với đủ loại hình thái khác nhau.
Bề mặt tượng gỗ được đẽo gọt nhẵn nhụi, phủ lên một lớp sơn nhạt. Không khó để suy đoán, kỹ thuật điêu khắc của người làm ra chúng là thượng thừa bậc nào.
Có điều, khi nhìn thấy đám tượng gỗ này, Dạ Minh lại không có lòng đến thưởng thức chúng. Trái lại, ánh mắt lại không khỏi dại ra, theo bản năng đem tượng gỗ siết chặt ở trong tay.
Làm sao có thể? Làm sao những tượng gỗ này lại có thể xuất hiện ở đây...Chẳng lẽ chỉ là trùng hợp hay sao?
Thời khắc này, Dạ Minh là đang hồi tưởng lại khi còn ở kiếp trước, bởi vì đôi mắt y bị phế bỏ, suốt ngày chìm đắm trong âm u cùng bi quan. Sư tỷ đã vì muốn chọc y vui mà mang đến đủ loại đồ chơi nhỏ. Để y có thể sờ vào, mô tả ra hình dạng của bọn chúng.
Trong đó, nhiều nhất liền chính là những tượng gỗ như thế này.
Có cây cỏ, động vật, thậm chí còn mô phỏng ra bản thu nhỏ của chính y. Mỗi một bức tượng đều vô cùng tỉ mỉ, dồn hết tinh lực làm ra...
Nhìn tượng gỗ trong tay, đáy lòng co thắt, Dạ Minh liền chậm rãi nhắm mắt lại. Vừa nhớ lại khoảnh khắc ở kiếp trước, lại vừa bắt đầu dùng tay mô tả hình dáng của tượng gỗ.
Đúng, chính là loại đường nét này.
Xúc cảm mang lại,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vi-quan-ma-sinh/1131814/chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.