Trong lúc hoảng loạn đảo mắt, Dạ Minh lúc này mới chú ý tới ở bên cạnh băng ghế của mình, cư nhiên lại đặt một bát đồ vật gì đó sền sệt, đục ngầu. Tựa như chính là...hồ nhão dùng để dán giấy?
Cho nên...
Nghĩ tới thảm trạng của mình, Dạ Minh liền vội vã dùng hai tay vịn lấy băng ghế, muốn trợ lực tách mông ra khỏi nó.
Chỉ là, không có tác dụng.
Có chút gấp rút nâng mông, trong lúc hối hả dùng sức. 'Toẹt' một tiếng, âm thanh không tính là lớn, nhưng trong nháy mắt liền kích thích tới não bộ của Dạ Minh.
Nhất là khi mông còn có chút mát mát, phảng phất bị gió lùa vào. Dạ Minh ngay lập tức liền biến sắc mặt, vội vàng ngồi trở về.
Y láo liên nhìn xem xung quanh. Người qua kẻ lại vẫn nô nức như thoi. Thậm chí, ở bờ sông phía sau lưng y, còn có vài người đang ngồi câu cá.
Nhìn thấy không có ai lộ ra phản ứng gì kỳ quái, thần sắc căng cứng của Dạ Minh mới chậm rãi hòa hoãn xuống. Còn may còn may, không bị người nhìn thấy.
Dạ Minh nhích lại nhích, cảm quan không giống bình thường. Muốn đứng dậy nhưng lại không dám.
Bởi vì mấy lớp vải ở sau mông của y lúc này, cư nhiên đã dính chặt vào trên băng ghế, triệt để cùng quần của y chia cắt.
Nếu bây giờ y đứng dậy, thì nhất định sẽ phơi mông cho bàng dân thiên hạ xem a!
"A Minh, đệ làm sao vậy? Sao lại ngồi một mình ở đây?"
Nghe thấy giọng nói yêu kiều của An Sơ Vũ, mi mắt của
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vi-quan-ma-sinh/1131810/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.