Ba người bọn họ mất gần nửa canh giờ để cưỡi ngựa đến bên bờ sông Khải Trạch.
Bởi vì Ngự Kiếm Tông nằm ở thượng lưu sông Khải Trạch, trái lại, Tụ Nghĩa Trang lại nằm ở tận hạ lưu. Cho nên, nếu muốn đuổi kịp thời gian, bọn họ cũng chỉ có thể đi thuyền.
Tương đối quen thuộc, nên Dạ Minh liền đứng ra đi thuê một chiếc thuyền nhỏ đến bên đầu cầu. Quyết định dùng nó làm phương tiện di chuyển.
Mặc dù gọi là thuyền nhỏ, nhưng chiếc thuyền này vẫn vô cùng tiện nghi. Có mái che, có bàn trà, ghế ngồi,...
Nhớ rõ kiếp trước lúc cả hai đào vong, sư tỷ giống như rất sợ nước. Dạ Minh ngay lập tức liền trước một bước lưu loát bước lên thuyền. Sau đó mới xoay người lại đưa tay cho An Sơ Vũ.
"Sư tỷ, đưa tay đây, để ta dìu ngươi lên thuyền."
Không từ chối hảo ý của y, An Sơ Vũ liền cách một lớp áo, khẽ vịn lấy cổ tay y, nhẹ nhàng bước lên trên thuyền. Thuyền chỉ khẽ nghiêng một chút, rất nhanh liền đã bình ổn.
Vốn đã quay lưng lại, nhưng đợi mãi vẫn không thấy Quân Du Ninh bước xuống thuyền. Dạ Minh liền không khỏi nhíu mày xoay người.
Chỉ thấy lúc này, Quân Du Ninh cư nhiên vẫn còn đang thẳng sống lưng đứng ở trên cầu đá. Mà ở xung quanh, vô số ánh mắt có nam có nữ, từ khắp bốn phương tám hướng cũng đều đang lén lút quan sát hắn.
Không có gì, đây chỉ là hiệu ứng nên có của mỹ nam tử thôi.
"Ngươi còn đứng đó làm gì? Làm hoa cho người ta ngắm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vi-quan-ma-sinh/1131800/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.