Thời gian buổi ký tặng đã được xác định, và việc bán vé đã bắt đầu làm nóng trước đó ba ngày.
Buổi ký tặng diễn ra ở hành tinh Thủ đô, chỉ mất một lát là đến nơi. Nhưng cuộc gọi từ biên tập đã đến từ sáng sớm, rung nhẹ trên cổ tay Sở Nguyệt.
Tông Khuyết mở mắt, nhìn thanh niên đang cuộn tròn trong lòng, chỉ thấy y lơ mơ cựa quậy hai cái, nhấc một chân gác lên người hắn, rồi lờ mờ giơ cổ tay lên, nheo mắt nhìn một cái, không chút do dự tắt tiếng rồi ngủ tiếp.
Mặc dù từ sau khi điều chỉnh thời gian, lịch sinh hoạt của y đã có quy luật hơn một chút, nhưng hiện tại rõ ràng chưa đến giờ y thức dậy.
Đèn trên trí não nhấp nháy liên tục. Tông Khuyết nhẹ nhàng xoa má y nói: "Sở Nguyệt."
"Ừm..." Tai thanh niên khẽ động, mơ màng đáp lại một tiếng.
"Không nghe điện thoại biên tập sẽ đến tận nhà." Tông Khuyết hạ giọng nói.
"Ư..." Thanh niên nhắm mắt đáp, vòng tay ôm hắn khẽ động hai cái, khoảnh khắc tiếp theo, mắt y đột nhiên mở ra, không còn chút buồn ngủ nào. Y chớp mắt, đột ngột ngồi thẳng dậy, giơ cổ tay lên và nhấn nút kết nối.
Giọng biên tập truyền ra, mang theo sự khẩn cấp tột độ: "Thầy Nhạc, cuối cùng thầy cũng nghe máy! Nếu không nghe nữa là em đến nhà thầy tìm thầy rồi!"
"Cậu đã đến rồi sao?" Sở Nguyệt ngồi trên giường, khí lạnh tỏa ra khắp nơi.
"Chưa, em đang sắp xếp, chuẩn bị ra ngoài." Biên tập nói.
"Mười giờ mới bắt đầu." Sở Nguyệt hơi thả lỏng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vi-nguoi-re-tinh-dam-sau/5186753/chuong-901.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.