Nói là không ăn cơm, Sở Nguyệt thật sự không ăn, chỉ dùng tốc độ cực nhanh để vệ sinh cá nhân và giải quyết vấn đề sinh lý cả đêm, rồi ngồi thẳng trước bàn làm việc với mái tóc còn ẩm ướt, uống cạn ống dịch dinh dưỡng đặt ở đó, và nhanh chóng đi vào trạng thái làm việc.
Tiếng bút vẽ soàn soạt vang lên. Tông Khuyết lặng lẽ dọn dẹp giường cho y, thay một bộ ga trải giường mới rồi khép cửa lại.
[Ký chủ, cậu không nói cho Nhạc Nhạc biết chuyện cậu đã giúp cậu ấy tô màu sao?] 1314 nói, nhìn người đang điên cuồng chạy deadline.
Rõ ràng là Nhạc Nhạc luôn xác định bản phác thảo đường nét trước, rồi cuối cùng mới tô màu toàn bộ.
[Ừm.] Tông Khuyết đáp, rồi bước vào phòng giặt.
Giáo huấn cần có thì vẫn phải có.
1314: [...]
Ký chủ hư rồi.
Nó lưỡng lự giữa việc chụp lại hay không, rồi quyết định giả bộ như không biết.
Người trong phòng làm việc cặm cụi viết vẽ, nhưng phòng khách lại rất yên tĩnh. Ngoại trừ thỉnh thoảng có người giao hàng đến, sau khi Tông Khuyết tắt tiếng thông báo, cả căn nhà càng trở nên yên tĩnh hơn.
Ánh sáng mặt trời chuyển hướng. Sở Nguyệt chỉ thỉnh thoảng mới đi ra ngoài để giải quyết nhu cầu cá nhân. Trong những khoảnh khắc hiếm hoi đó, y nhìn thấy người máy đẹp trai của mình đang ngồi trên ghế sofa đọc sách, một hình ảnh khiến y vừa thèm muốn vừa ghen tị. Nhưng y lại có bản thảo không bao giờ chạy xong. Thật là một nỗi khổ chốn nhân gian!
Mặt trời lặn dần. Khi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vi-nguoi-re-tinh-dam-sau/5186749/chuong-897.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.