"Bây giờ anh cũng đang cười." Tông Khuyết nhìn ánh mắt tìm tòi của thanh niên. Gặp lại y, đủ để trái tim hắn tan chảy theo. Cảm xúc tích tụ chồng chất đã biến thành niềm vui sướng, nhìn từng hành động của y đều cảm thấy là điều tuyệt vời nhất trên thế gian.
"Không thấy." Nhạc Giản đối diện với ánh mắt hắn. Cảm xúc trong đôi mắt này luôn ẩn giấu rất sâu, nhìn có vẻ bình tĩnh, nhưng tình yêu của hắn rất sâu nặng. Là thật sự rất vui, nên không giấu được chăng.
"Thôi vậy." Nhạc Giản ôm cổ hắn cười nói: "Nhớ em không?"
"Ừm, rất nhớ." Tông Khuyết nói.
"Em cũng rất nhớ anh, nhớ đến nỗi tim em sắp tan vỡ rồi. Phải được Tông tiên sinh hôn một cái mới giảm bớt được." Nhạc Giản cúi đầu nói.
"Hôn một cái không đủ." Tông Khuyết nhìn đôi môi tiến gần của y.
"Vậy thì hôn một vạn cái, hôn chưa đủ thì không được ra khỏi cửa." Nhạc Giản thì thầm.
Nhớ nhung thành bệnh, phải cá nước giao hòa mới có thể thuyên giảm một chút. Tông tiên sinh nhà y hẳn cũng thế.
Ánh mắt Tông Khuyết khẽ nheo lại, hắn hôn lên môi y.
Bóng hình hai người biến mất tại chỗ, khi xuất hiện lại đã ở trên giường. Một nụ hôn vừa tách ra, ánh mắt thanh niên long lanh, quyến rũ tột độ: "Này, em đang đếm đó, mới một cái thôi..."
Tông Khuyết cúi đầu, siết chặt cổ y, hôn sâu lên đôi môi luôn trêu chọc đùa giỡn đó.
Người yêu hắn đã trở về.
...
Thế giới căn nguyên trống trải và bao la. Ký chủ biến mất, còn lại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vi-nguoi-re-tinh-dam-sau/5186727/chuong-875.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.