...
[Xin lỗi.]
1314 nhận được lời xin lỗi từ 01, gần như vừa được cưng mà sợ vừa thất kinh: [Nhất Nhất, ngài xin lỗi tôi làm gì?! Ngài làm chuyện gì có lỗi với tôi sao? Hay đã làm rồi?]
Thật đáng sợ! Run rẩy!
[Tôi xin lỗi về việc trước đây tôi muốn thử cảm giác yêu đương nên đã tìm cậu để yêu.] 01 nói.
[Ồ...] 1314 ưm một tiếng an ủi, [Không sao đâu, tôi đã từ chối ngài rồi mà, yên tâm đi, tôi sẽ không yêu đương với ngài đâu.]
01: [...]
. . .
Tinh hạm bay một ngày một đêm, xuyên qua các lớp vệ tinh nhân tạo bao bọc, đi vào hành tinh gần như hoàn toàn cơ giới hóa đó.
Các tòa nhà ở đây cao lớn, tráng lệ, khắp nơi đều thể hiện sức mạnh tiên tiến nhất của vũ trụ. Cảng vũ trụ rộng lớn, các cánh tay máy bên dưới liên tục sản xuất linh kiện. Phía dưới khu vực hạ cánh bận rộn và trật tự, nhưng lại thiếu sức sống.
Đây là ấn tượng đầu tiên của Nhạc Giản về hành tinh này, sự thiếu sức sống quá mức khiến người ta cảm thấy lạnh lẽo.
"Đi theo tôi." Tông Khuyết nắm lấy tay y.
Sự ấm áp truyền đến, trái tim Nhạc Giản được kéo ra khỏi những cỗ máy lạnh lẽo đó. Y nhìn người bên cạnh: "Chúng ta đến đây làm gì?"
"Đầu tiên là để làm cho em một trí não được đo ni đóng giày." Tông Khuyết nắm tay y đi xuống thang máy, bước lên lối đi dẫn đến tòa nhà xoay tròn, "Ở đây còn có vũ khí kiểu mới và tinh hạm. Em có thể tham
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vi-nguoi-re-tinh-dam-sau/5186664/chuong-812.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.