Tiếng bước chân từ xa lại gần. Lần này Lăng Thước lại nhìn chằm chằm vào người trước mặt. Cậu có thể cảm nhận rõ ràng nhiệt độ trên mặt mình qua lòng bàn tay đang che phía trên.
Tiếng bước chân đi qua, lên xe, lần này trực tiếp lái xe rời đi.
Lăng Thước gần như theo bản năng gạt tay ra khỏi miệng, khi mở lời lại có chút lắp bắp: "Cậu, sao cậu biết tôi đang nghĩ gì?!"
Gara riêng hay những thứ gì đó! Cậu đâu có nói một chữ nào đâu.
Tông Khuyết nhìn khuôn mặt đỏ bừng như nhỏ máu của thanh niên, vươn tay xoa đầu cậu, quay người mở cửa xe xuống.
"Không phải, này!" Lăng Thước theo bản năng hạ giọng gọi hắn. Cậu nhìn người nọ mở cửa xe phía trước, khởi động xe rồi nâng cửa sổ lên, "Cậu còn chưa trả lời tôi mà!"
Học sinh giỏi chính trực của cậu, tại sao lại hiểu nhanh như vậy chứ!
Tông Khuyết quay đầu lại, nhìn vẻ mặt vừa xấu hổ vừa khao khát của thanh niên, hỏi: "Cậu muốn chơi không?"
Lăng Thước: "..."
Cậu nên nói muốn hay không muốn đây?
"Về thôi." Tông Khuyết rút chìa khóa, đóng cửa xe.
"Không phải..." Anh Thước lỡ mất cơ hội. Nhìn người nọ mở cửa xe rời đi, giây phút đó cậu hối hận đến xanh cả ruột.
Cậu, cậu muốn chơi mà!
Tông Khuyết nhìn thanh niên im lặng xuống xe, ấn khóa xe, đợi cậu đến gần rồi đi về phía thang máy. Gấu áo hắn bị kéo nhẹ lại.
Tông Khuyết quay đầu. Người kéo hắn mặt đỏ bừng, liếc hắn một cái rồi lại tránh ánh mắt đi. Vành tai đỏ đến mức
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vi-nguoi-re-tinh-dam-sau/5186603/chuong-751.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.