Cậu cắn nhẹ như một con mèo, lại như tránh đi răng nanh nên không đau lắm, ngược lại vì không theo quy củ nên có chút vương vấn.
Tông Khuyết khẽ cúi mắt, siết chặt cổ tay cậu, kéo người vào lòng, siết lấy eo cậu, ngẩng đầu hôn lên bờ môi không theo quy củ đó.
Lăng Thước thân mật với hắn, trong tim tự nhiên như có một ngọn lửa được đốt lên, say đắm trong nụ hôn nhẹ nhàng đó, thỉnh thoảng tách ra, hơi thở không đều, gáy cũng bị siết nhẹ nhàng nhưng có lực, không thể thoát ra, cũng không muốn thoát ra.
Học sinh giỏi nhà họ thật sự xuất sắc, mỗi lần ở bên nhau dường như cậu lại thích hắn hơn một chút.
Sự phấn khích trong lòng tuôn trào, hai người tách ra, nhìn nhau, hơi thở khẽ hổn hển.
Lăng Thước cúi đầu, nhìn gương mặt bình thản, sâu thẳm trước mặt, không nhịn được sự rung động trong tim, lại chạm nhẹ vào môi hắn: "Lần sau hai tụi mình cùng chơi hai người nhé."
Anh Thước muốn thể hiện tình yêu, anh Thước muốn khoe tình cảm trước mặt người lạ, chứ không phải dẫn theo ba cái bóng đèn, không phải đang cứu người thì là đang trên đường cứu người.
"Được." Tông Khuyết đáp.
"Tôi cảm thấy hình như hơi..." Lăng Thước vịn vai hắn, yết hầu khẽ nuốt xuống, giọng nói nhỏ như muỗi kêu, "Có chút hôn không đủ."
Rõ ràng chỉ là môi chạm môi, nhưng trong lòng lại cứ muốn, trong không gian yên tĩnh này càng muốn hơn, tốt nhất là mãi mãi không tách ra.
Tông Khuyết khẽ hạ mắt, ôm người vào lòng chặt hơn, nụ hôn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vi-nguoi-re-tinh-dam-sau/5186587/chuong-735.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.