Cậu tiện tay lấy một bộ đồ ngủ, cũng không hiểu sao lại vội vàng đi vào phòng tắm. Hơi thở khẽ trầm xuống, cậu còn chưa kịp sắp xếp lại suy nghĩ, đã nghe thấy tiếng mở cửa từ phía sau. Theo bản năng quay đầu lại, nhìn người từ bên ngoài bước vào: "Làm gì?!"
Thanh niên trong phòng tắm như bị giật mình. Tông Khuyết nói: "Quần áo tôi thay ra chưa lấy ra."
"Ồ..." Lăng Thước hơi nghiêng người, nhìn đối phương bước vào lấy bộ quần áo vắt bên cạnh rồi đi ra. Khi cánh cửa đóng lại, hơi thở mà cậu nén lại mới nhẹ nhàng thả ra.
Cậu đi đến dưới vòi sen, định mở ra thì lại nhìn về phía cửa, có chút do dự không biết có nên khóa lại không.
Học sinh giỏi chắc sẽ không làm cái chuyện b**n th** như chạy đến lén nhìn đâu nhỉ.
Suy nghĩ đó đột nhiên dừng lại, vì anh Thước phát hiện hình như cậu hơi b**n th**.
Nhưng cậu chỉ tò mò thôi. Ai mà chẳng tò mò một học sinh giỏi đạt điểm tuyệt đối bình thường sẽ như thế nào?
Nhưng cậu không thể đi giải thích, nói rằng thực ra cậu chỉ tò mò, không có ý nghĩ nào khác. Mà cậu có thể có ý nghĩ gì khác chứ?!
Thôi, dù sao học sinh giỏi cũng không biết cậu muốn nhìn lén... Cậu không muốn! Cậu chỉ nhìn thôi, mà cũng nhìn một cách quang minh chính đại.
Nhưng đối phương khóa cửa chẳng phải là để phòng cậu sao?
Lăng Thước quay người đi đến cửa, cạch một tiếng khóa cửa lại. Ai mà chẳng biết khóa.
Tông Khuyết gấp gọn quần áo thay ra, định
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vi-nguoi-re-tinh-dam-sau/5186556/chuong-704.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.