Tuy lâu đài tối đen, nhưng lại được xây dựng rất đẹp. Ác ma đi lại trong đó không khác gì quý tộc loài người, chỉ là vẻ ngoài tinh xảo hơn con người rất nhiều.
Một tia kiếm quang lặng lẽ, giải quyết ác ma đang canh gác ở cửa sau. Tông Khuyết thay quần áo, vội vã đi vào. Lưỡi kiếm đặt trên cổ một kẻ, sức nóng của nó ép ác ma chỉ có thể ngẩng đầu lên, giọng nói tràn đầy tức giận: "Con người?!"
"Công chúa ở đâu?" Tông Khuyết hỏi.
"Ta trả lời ngươi sẽ tha cho ta ư?" Ác ma châm biếm.
"Trả lời còn có một tia hy vọng sống, không trả lời thì chỉ có chết." Tông Khuyết nói.
"Ta nói, ở đỉnh cao nhất của tòa tháp kia." Ác ma nói xong, lập tức bị tước đoạt sinh mạng, trợn mắt ngã xuống đất, từ từ hóa thành làn khói.
Có câu trả lời, Tông Khuyết không vội vã đi ngay, mà tìm đến ác ma tiếp theo, hỏi cùng một câu hỏi, và cũng nhận được cùng một câu trả lời.
Mục tiêu đã xác định, Tông Khuyết tiến về phía đó. Những ác ma hắn gặp trên đường đều bị tước đoạt sinh mạng trong chớp mắt. Sương đen bao phủ, Tông Khuyết bước lên bậc thang của tháp, nhưng có lẽ động tĩnh gây ra quá lớn, vài luồng sương đen lan tỏa, hóa thành hình người chặn đường hắn.
"Con người?!"
"Sao con người lại đến được đây?"
Ánh kiếm mang hoa văn đỏ rực lướt qua, ác ma chặn đường bị chém làm hai rồi rơi xuống mép bậc thang.
Ác ma có thể dễ dàng di chuyển cơ thể, thậm chí sử dụng đủ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vi-nguoi-re-tinh-dam-sau/5186207/chuong-355.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.