Khi ánh sáng ban mai bừng lên, lửa tắt, đoàn người lại tiếp tục lên đường. Xe ngựa chất đầy hàng hóa, những người đi theo hầu hết đều đi bộ, trong đó rất nhiều người quần áo rách rưới, thậm chí có người chỉ quấn một mảnh vải trên người, đi chân đất trên đường.
Trong đoàn người như vậy, sự xuất hiện của Taelia không thể nghi ngờ là nổi bật. Chỉ là những người mới gia nhập đoàn khi nhìn thấy vũ khí trên người cô sẽ vô thức né tránh ánh mắt, và nhiều người hơn sẽ nhìn chằm chằm vào người đàn ông đang đỡ kiếm mà đi.
Thân hình hắn cao ráo, dây lưng bằng vải thắt chặt lấy vòng eo thon gọn của hắn. Dù có chút cũ kỹ, nhưng lại vô cớ tạo cho người ta cảm giác được sắp xếp vô cùng gọn gàng, ngăn nắp. Điều đáng chú ý hơn cả là ngoại hình của hắn.
Tóc đen, đôi mắt sâu thẳm màu tro khói. Cả người hắn dù chỉ đứng đó cũng toát lên sự áp bức mạnh mẽ, chỉ là hắn ở đây trông có vẻ không hợp.
"Anh ta là quý tộc à?" Có người dò hỏi.
"Không, hình như là một trong số những lính đánh thuê đó." Người đánh xe hỏi: "Cô thích à?"
"Anh ta trông thật tuyệt." Người phụ nữ đang bảo vệ hành lý của mình nói.
"Tôi khuyên cô đừng nên, lính đánh thuê luôn tự xưng là dũng sĩ, thực ra rất nhiều người đều chết yểu." Người đánh xe nói nhỏ: "Tối qua tôi nghe nói họ định đi Rừng Hồng Ngọc, đó là một nơi một đi không trở lại."
"Tiếc thật, còn trẻ thế mà lại muốn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vi-nguoi-re-tinh-dam-sau/5186199/chuong-347.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.