Khi nụ hôn lại khẽ đặt lên khóe môi, Tương Nhạc ôm lấy mặt hắn gọi tên: "Tông Khuyết!"
Tại sao lại như vậy? Tại sao đột nhiên lại thành ra thế này... Tại sao? Bọn họ...
"Tương Nhạc, em thích anh." Tông Khuyết nhìn thanh niên gần trong gang tấc, lặp lại.
"Chúng ta như vậy là không đúng... Chúng ta không thể..." Lòng Tương Nhạc rối như tơ vò, nhưng hình như chỉ có thể lặp đi lặp lại những lời đó. Khi bị hôn khẽ lần nữa, hơi thở run lên, gần như muốn khóc toáng lên: "Tông Khuyết, em phải nghĩ cho tương lai của mình... Nếu..."
"Em không quan tâm." Tông Khuyết siết chặt eo y nói.
"Anh quan tâm." Tương Nhạc đẩy vai hắn, cảm nhận hơi thở gần trong gang tấc nói: "Đừng làm chuyện ngu ngốc."
"Em quan tâm đến anh." Tông Khuyết cảm nhận sự run rẩy nhẹ trong vòng tay mình, áp trán vào trán y rồi lại hôn lên môi y: "Anh đã hứa với em, cái gì cũng được mà."
"Không phải!" Tương Nhạc mở to mắt, vùng vẫy không được trong nụ hôn sâu sau đó, bàn tay đang vịn vai hắn từ từ buông lỏng.
Lực kháng cự không còn, nụ hôn này cũng kéo dài càng lúc càng lâu.
Tiếng đồng hồ tích tắc từng nhịp, vài cơn gió đêm rít qua khe cửa nhưng bị hơi ấm trong phòng xua tan.
Khi nụ hôn chấm dứt, trong đầu Tương Nhạc vẫn còn sự trống rỗng và mơ hồ, đầu ngón tay khẽ run rẩy, nhất thời không biết phải xử lý chuyện tiếp theo như thế nào.
Tim y đập thình thịch, đập đến mức màng nhĩ cũng rung lên, như vậy là không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vi-nguoi-re-tinh-dam-sau/5186186/chuong-334.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.