[Vẫn còn nhỏ quá.] 1314 nói.
Nếu không phải ký chủ, mà là một đứa trẻ ba tuổi khác, thì tai nạn nhiều lắm.
[Ai nuôi con một mình cũng vậy thôi.] Tông Khuyết nói.
Không có ai giúp đỡ mà lại bận rộn, chỉ cần lơ là một chút là có thể xảy ra sai sót. Nhưng một số chuyện quả thực là bất khả kháng, thiếu niên đã cố gắng hết sức, và may mắn thay hắn không chỉ có tâm trí ba tuổi, điều đó cho phép y miễn cưỡng để cậu bé ở lại.
1314 cảm thấy không giống: [Nếu không phải ký chủ, có lẽ tỉnh dậy đã ở giữa đường rồi.]
Tông Khuyết: [...]
[Cũng không đúng, không có ký chủ, y sẽ không nuôi đứa trẻ nào khác đâu.] 1314 cố gắng nghiêm túc, dù sao ký chủ đã hóa thân thành con non của nó có thể có tâm trạng không tốt, dễ báo cáo hệ thống.
Trong giỏ bớt đi một đứa bé, một số đồ vật có thể bỏ vào giỏ tre, cả hai bên đều nhẹ nhõm hơn. Tương Nhạc bước ra khỏi nhà, đi được vài bước lại ngoái đầu nhìn lại, cuối cùng kiên định bước về phía nhà hàng xóm.
"Thím đã bảo cháu đừng rước con nít về mà, lúc nào cũng phải có người trông nom." Người phụ nữ nghe lời đề nghị của y nói.
"Thím chỉ cần cách một tiếng ghé qua nhìn một lần là được ạ." Tương Nhạc đưa hai quả trứng gà qua.
"Được rồi." Người phụ nữ nhận lấy trứng gà nói, "Đôi khi thím bận cũng không đi được đâu."
"Vâng, không sao ạ." Tương Nhạc nói, "Chỉ cần nhìn thấy thằng bé không sao là được."
"Được thôi, cháu đúng là..." Người phụ nữ thở
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vi-nguoi-re-tinh-dam-sau/5186155/chuong-303.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.