"Bác sĩ Tông, thủ lĩnh Ngu." Hà Sơ chào khi nhìn thấy hai người.
Hai người đang đánh nhau khó phân thắng bại trên sân tập đồng thời bị phân tâm, nắm đấm đánh vào mặt nhau.
Giang Trầm nhìn Hà Sơ. Phó Ninh xì một tiếng, trực tiếp quay người đá một cái. Giang Trầm lùi lại mấy bước, ôm ngực nói: "Đê tiện, đánh lén!"
"Cái này gọi là binh bất yếm trá (chiến tranh không ngại dối lừa) ." Phó Ninh tiện tay lau mồ hôi trên người, nhìn hai người đang đi xuống từ xa, cười chế nhạo, "Ai bảo anh đưa Hà Sơ đến bên cạnh Ngu Vân Duyệt, đáng đời anh không theo đuổi được." "Ông đây không có cái suy nghĩ dơ bẩn đó." Giang Trầm lau miệng, nhìn thấy vệt máu trên đó, cảm thấy người phụ nữ này ra tay thật sự rất độc. "Anh thật sự không có? Vậy tôi có đó." Phó Ninh nhìn thanh niên đang đầy ngưỡng mộ đứng trước mặt hai người kia nói, "Trông rất ngoan, trên giường chắc sẽ rất ngượng ngùng." "Chết tiệt, cô có hơn chục người tình, đừng động vào em ấy." Giang Trầm có chút gấp gáp. "Nhưng thiếu loại hình này." Phó Ninh nhìn vẻ mặt lo lắng của anh ta nói, "Anh không ra tay thì đừng trách tôi ra tay trước chiếm ưu thế." "Tôi... tôi ra tay!" Giang Trầm hít sâu một hơi nói, khiêu khích, "Trong đám người tình của cô còn thiếu loại hình như Ngu Vân Duyệt và Tông Khuyết đó." "Tôi chỉ háo sắc thôi, chứ không phải muốn tìm chết." Phó Ninh chậc một tiếng, nhìn Ngu Vân Duyệt đang quay đầu nhìn về phía này cười vẫy tay, hít sâu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vi-nguoi-re-tinh-dam-sau/5186145/chuong-293.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.