Dưới ánh trăng, Huyết tộc lộ ra răng nanh khi nghe thấy cái tên đó. Đôi mắt y dừng lại trên khuôn mặt Tông Khuyết rồi nói: "Là ta, ngươi tự xuống hay ta kéo ngươi xuống?"
Y mong đợi nhìn thấy vẻ hoảng loạn trên khuôn mặt người đàn ông, nhưng chỉ thấy một sự bình tĩnh như thường lệ, cứ như thể hắn đã liệu trước sẽ có ngày bị phát hiện.
"Ngươi là ma cà rồng!" Quản gia cố gắng chắn trước mặt Tông Khuyết, hơi thở dồn dập.
"Ta tự xuống." Tông Khuyết đứng dậy, nhìn đôi mắt đỏ như máu của thiếu niên, ấn vai quản gia rồi xuống xe. Ngay lập tức, hắn bị Huyết tộc hơi lùi về sau bóp cổ, ấn vào thành xe. Tiếng kính vỡ vang lên, Tông Khuyết khẽ nhíu mày, đối diện với đôi mắt đang lại gần của thiếu niên.
Đôi mắt đỏ sẫm như đá quý, chứa đựng nụ cười khinh mạn, nhưng lạnh lùng nhiều hơn.
"Sao, ngươi nghĩ rằng ta sẽ không ra tay với ngươi à?" Joel từ từ siết chặt tay bóp cổ hắn, nhìn dòng máu chảy xuống từ một bên má người đàn ông do kính vỡ, rồi cúi xuống khẽ l**m qua, "Máu của ngươi quả nhiên rất ngon."
"Giết ta thì số lần được nếm sẽ có hạn." Tông Khuyết giữ bình tĩnh. Hơi hấp hắn có chút khó khăn, nhưng thần sắc và cảm xúc không có quá nhiều biến động.
Khi gặp nguy hiểm, hoảng loạn và sợ hãi chỉ làm xáo trộn lý trí, ảnh hưởng đến phán đoán. Và lực ở cổ hắn hiện tại vẫn chưa đủ để gây chết người.
"Quả nhiên ngươi biết." Joel nhìn thần sắc hắn bèn cười nói,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vi-nguoi-re-tinh-dam-sau/5186030/chuong-178.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.