Y kéo vài cái ở tay áo, ngón tay thò ra, cả người dường như được bao bọc trong mùi máu, rồi cầm tờ báo nằm sấp xuống giường, ánh trăng xuyên qua, không cần nến, Joel vẫn có thể nhìn rõ chữ trên đó.
Mà lần này không còn ai đến làm phiền y đọc xong câu chuyện này nữa!
Tờ báo bị lật đi lật lại, vạn vật tĩnh lặng, thiếu niên được bao bọc trong mùi máu, khi trời sắp sáng thì mí mắt khẽ sụp xuống, nằm nghiêng trên giường, chóp mũi vùi vào áo sơ mi, tờ báo thì bị đẩy xuống dưới giường.
Rất nhiều nơi trong trang viên được trải thảm, dù khi trời chưa sáng đã có người hầu dậy chuẩn bị nguyên liệu tươi mới, động tĩnh cũng rất nhẹ, Tông Khuyết như thường lệ mặc quần áo rộng rãi thoải mái ra cửa, chạy bộ buổi sáng giữa vùng quê mới tỉnh giấc.
Khi trở về thì mặt trời vừa lên, hắn vào phòng tắm gội sạch mồ hôi, thay quần áo rồi ngồi vào bàn ăn nhưng không thấy bóng dáng đêm qua đâu.
Quản gia vừa mang tờ báo mới trong ngày về, theo ánh mắt hắn tìm kiếm một chút rồi nói: "Chủ nhân, tôi đi tìm Joel."
E rằng đứa trẻ kia vẫn chưa quen với cuộc sống của người hầu, lần nào cũng ngủ đến sau bữa sáng của chủ nhân, một hai lần thì không sao, thời gian quá dài không ai sẽ mãi chiều chuộng nó.
"Không cần, cứ để cậu ấy ngủ đi." Tông Khuyết dùng đũa chia miếng trứng ốp la trong đĩa nói, "Sau này ta sẽ lo chuyện của cậu ấy."
Quản gia quản thúc những người hầu ở
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vi-nguoi-re-tinh-dam-sau/5186014/chuong-162.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.