Tông Khuyết mua một vùng đất rộng lớn ở trấn Mira, thuê người chuyên trồng trọt để trồng dược liệu, hương liệu và dâu tằm, dược phẩm do hắn nghiên cứu đã bắt đầu được đóng gói bằng lọ thủy tinh, bán đi khắp nơi.
Những loại thuốc đó chỉ là thuốc thông thường, có thuốc điều trị đường ruột, có thuốc trị sốt, còn có thuốc điều hòa giấc ngủ, chỉ là thuốc cơ bản, giá cả định ở mức trung bình trở lên, nhưng vừa ra mắt đã bán hết sạch, chỉ vì bác sĩ Abram trong giới quý tộc cũng là một nhân vật nổi tiếng.
Của cải được vận chuyển về, được Tông Khuyết dùng để thuê công nhân làm dụng cụ mới, mà đến lúc này, dù vẫn có người tò mò về màu tóc và màu mắt của hắn nhưng không ai dám nói gì nữa.
"Mấy hôm trước tôi cảm thấy khó chịu suýt chết, không ngờ uống một viên thuốc, ngủ một giấc, ngày hôm sau đã khỏe rồi."
"Bác sĩ Abram thật là thần kỳ, dù có màu tóc như vậy, nhưng cậu ấy chắc chắn không phải là ác ma."
"Ngay cả chị họ ở tận thành Barron cũng phải ghen tị với tiền lương của tôi."
Những lời như vậy rất nhiều, lượng thuốc viên của Tông Khuyết bán ra cũng lên một tầm cao mới.
Mà không phải không có người ghen tị với tốc độ tích lũy của cải như vậy, nhưng dù muốn bắt chước, hiệu quả lại hoàn toàn khác biệt.
"Nữ vương tôn quý, tử tước Abram đang ra sức vơ vét của cải của đất nước này." Một người đàn ông có vẻ ngoài rất anh tuấn hành lễ với nữ vương trên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vi-nguoi-re-tinh-dam-sau/5186001/chuong-149.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.