[Ký chủ, ngài phải cẩn thận, có lẽ vị bá tước này sẽ quỵt nợ.] 1314 nhắc nhở.
[Yên tâm.] Tông Khuyết ngồi trước bàn, nhìn những cuốn sách mượn được từ người hầu, tìm hiểu về thế giới này.
1314 nhận ra mình lo hão rồi, đắc tội người hầu, đối phương có lẽ không làm gì được, đắc tội ký chủ, bệnh khỏi cũng có thể mắc bệnh nặng lần nữa.
Đắc tội ai cũng đừng đắc tội bác sĩ!
Trang viên này rất giàu có, nhưng cũng rất đẹp, bãi cỏ được cắt tỉa rất gọn gàng, bên ngoài nở đầy hoa, chỉ là không có nữ chủ nhân, con trai duy nhất của bá tước Hande lại ở tận thành Barron.
Khi ánh nắng quá gắt Tông Khuyết sẽ ở trong phòng, còn vào buổi sáng và chiều thì sẽ tìm một chỗ râm mát trong trang viên để đọc sách ở đây. Người ra vào tấp nập, nhưng theo tinh thần và tính khí của bá tước Hande tốt lên, những người hầu trước đây còn dám nhỏ giọng bàn tán đều im bặt.
"Chào ngài, đây là than củi hôm nay." Giọng nói thanh thoát của thiếu niên truyền đến từ cửa bên.
Người hầu trong trang viên kiểm kê số than củi đầy ắp trong giỏ, hai thiếu niên đứng cạnh nhau đầy mong đợi chờ người hầu trả tiền.
"Không có vấn đề gì, vẫn như trước, mười đồng xu." Người hầu vừa đếm tiền xu trong túi vừa nói.
"Nhưng giá than củi bên ngoài đã tăng rồi." Nụ cười trên khóe mắt và lông mày của thiếu niên thấp hơn khẽ tắt, nhíu mày nói.
"Nếu các cậu cảm thấy giá bên ngoài hợp lý hơn thì đã không mang
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vi-nguoi-re-tinh-dam-sau/5185998/chuong-146.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.