"Trường Tương Quân..." Ninh vương Thư thẳng người dậy, lau vết máu bên môi, nhìn người đàn ông xa lạ trước mặt, lại biết rõ đây chính là người đó.
Chính là người này, chính là người này xoay chuyển càn khôn, khiến tâm huyết của hắn tan thành tro bụi.
Nhiều năm nghe đồn, hôm nay cuối cùng cũng được gặp mặt, lại là lúc sinh tử.
Tông Khuyết nhìn quân vương trên ngai áo xiêm lấm lem máu, dù đã đến bước đường cùng, đối phương vẫn duy trì tôn nghiêm cuối cùng của quân vương, mà những gì hắn còn lại, cũng chỉ có thế.
Dù Tông Khuyết không ra tay, người này cũng không còn sức xoay chuyển càn khôn nữa rồi.
"Dùng nô lệ thay cho quân xung phong là do ngươi ra lệnh?" Tông Khuyết hỏi, cũng là trần thuật.
"Đương nhiên, có thể vì nước Ninh ta mà xông pha đi đầu là phúc của bọn chúng." Ninh vương Thư nói.
"Nô lệ cũng là người." Tông Khuyết nói.
"Trẫm biết Trường Tương Quân là nô lệ." Ninh vương Thư khẽ cười hai tiếng, "Nhưng dù ngươi có được trời ban cho nữa, trong sử sách, ngươi cũng chỉ là một nô lệ bò lên giường quân vương, lần này công cao, không biết Phụng Việt có kiêng kỵ không?"
"Y không phải ngươi." Tông Khuyết nói.
"Ha ha ha, đường đường Trường Tương Quân lại tin vào tình cảm của quân vương." Ninh vương Thư cười khàn cả giọng, "Y chưa giết ngươi là vì thiên hạ chưa thái bình, nước Ninh sắp diệt vong, đến khi thiên hạ thái bình, y muốn nối dõi tông đường, há lại lưu ngươi làm mối họa, người như ngươi, y có thể cảm nhận
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vi-nguoi-re-tinh-dam-sau/5185994/chuong-142.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.