Mùa đông khắp nơi đều có tuyết mỏng, xe của Thúc Hoa khó đi. Hắn về nước Ninh đã lâu mà đến tận cuối đông mới nhận được lệnh triệu kiến từ trong cung.
"Công tử, thật sự phải đi ư?" Tiểu đồng lo lắng hỏi.
"Ừm, nếu ta không về được, ngươi hãy đến chỗ này, ở đó có mười mẫu ruộng tốt, nếu chịu khó làm lụng thì cũng có thể sống yên ổn." Thúc Hoa đặt khế đất và khế ruộng vào tay tiểu đồng, nói.
"Công tử, ta đi cùng ngài." Tiểu đồng nắm lấy tay hắn, đã hiểu ra điều gì đó.
"Ngươi không biết gì cả, bọn họ sẽ không làm khó ngươi." Thúc Hoa kéo tay nó ra, nói, "Nếu ta thật sự gặp bất trắc, hậu sự còn cần ngươi lo liệu."
"Công tử..." Mũi tiểu đồng đỏ hoe, nước mắt đã rơi lã chã, "Sao công tử lại phải trở về?"
"Không trốn còn có một tia hy vọng sống, trốn thì chắc chắn chết." Thúc Hoa nhìn nó nói.
Hắn có hoài bão lớn, cũng từng gửi gắm hoài bão lên người công tử Thư, nay tráng chí chưa thành, nhiều tâm huyết đã đổ sông đổ biển.
Nước Ninh và nước Lâm đấu trí, mấy lần ra quân đều thất bại, đối với công tử Thư, hắn đã trở thành một quân cờ bị vứt bỏ.
Tông Khuyết từng nói công tử Thư là kẻ "được chim quên ná, đặng cá quên nơm", bây giờ hắn lại muốn đi xem thử, đánh cược một lần.
Cược hắn có phải là ngoại lệ của công tử Thư không.
"Công tử..." Tiểu đồng quyến luyến không rời.
Thúc Hoa xoa đầu nó, nói: "Ngoan."
"Vâng." Tiểu đồng nức nở, cất kỹ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vi-nguoi-re-tinh-dam-sau/5185981/chuong-129.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.