Bữa sáng chưa được dọn, chỉ có chút điểm tâm, Phụng Việt ăn lót dạ, nhìn những tấu chương mới trình lên cùng Tông Khuyết bàn bạc những chuyện sau khi Thịnh Vũ Quân chết.
Trong điện đặt băng, người hầu ra vào cũng không còn cúi đầu thấp như trước.
"Đúng rồi, chuyện hôm nay ngươi xông vào điện, tuy ta không để ý, nhưng nhất định sẽ bị người ta nắm lấy làm to chuyện, ngươi phải chuẩn bị tinh thần." Phụng Việt khẽ nói.
"Kẻ làm to chuyện đều là kẻ có dấu vết để lần theo." Tông Khuyết nói.
"Đúng vậy." Ánh mắt Phụng Việt sâu hơn, "Thịnh Vũ Quân đã chết, quả nhân cũng phải dọn dẹp một số người cho tốt."
Đã động binh đao thì phải nhanh chóng nhổ cỏ tận gốc.
Tông Khuyết nhìn đôi mắt hơi trầm tư của quân vương trước mặt, nhìn về phía tấu chương. Tính khí của Phụng Việt trong số các quân vương đã là tốt lắm rồi, công tử như ngọc, có lòng nhân từ, nhưng người rộng lượng đến đâu cũng không thể để người khác hết lần này đến lần khác giẫm lên điểm giới hạn.
Triều đình sau đó đúng như quân vương dự liệu, dù Thịnh Vũ Quân đã chết, vẫn có người làm to chuyện này.
"Đại vương, Trường Tương Quân xông vào cung điện, đối với đại vương không chỉ có lòng bất chính, còn có lòng bất trung, nếu cứ bỏ qua như vậy, e rằng nước Lâm đều thành vật trong túi của Trường Tương Quân." Vị đại thần kia dâng tấu hùng hồn nói.
"Quả nhân vừa nói rồi, chẳng qua là quả nhân cãi nhau với Trường Tương Quân vài câu, quả nhân còn không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vi-nguoi-re-tinh-dam-sau/5185977/chuong-125.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.