Lúc Tông Anh lao xuống tầng dưới, chào đón cô là màn mưa đầy trời.
Xe cứu thương hú còi lái thẳng vào toà nhà, đưa bệnh nhân tới phòng điều trị khẩn cấp. Tiếp sau đó là một đợt huyên náo, người đến người đi, toàn bộ hoà vào màn mưa và bóng đêm.
Trong tầm mắt, không thấy bóng người mặc áo sơmi trắng, cầm ô xanh đen nào cả.
Cô chạy xuống tầng dưới chỉ mất 37 giây, đối phương đã biến mất không thấy bóng dáng, Tông Anh thậm chí nghi ngờ vừa rồi là ảo giác của mình.
Mặt đất vô cùng ẩm ướt, bánh xe chạy qua kéo theo bọt nước bắn tung toé, cơn mưa đêm bất ngờ xoá đi thời tiết nóng bức, gió lạnh kèm theo hơi ẩm lấp đầy đại sảnh.
Tông Anh lùi về phía sau vài bước, lại xoay người, ngồi thụp xuống ghế dài ở lối vào, ổn định hô hấp.
Tiếng xe cứu thương bên ngoài đã ngừng, chỉ còn tiếng mưa rơi tầm tã, từng luồng không khí mới mẻ ùa vào, thế chỗ lớp khí thải tích tụ trong cơ thể.
Hơn nửa số đèn đôi bỗng vụt tắt, chỉ còn rất ít người đang đi lại ở tầng một, Tông Anh duỗi chân, khép mắt lại, hơi thở trở nên đều đặn.
Cảm giác như đi thang máy, lại như bước trên đám mây, dưới chân là khoảng không mềm mại, không ổn định, mỗi bước đi tuy mạo hiểm nhưng vẫn an toàn, tiếp tục đi về phía trước, lại đột ngột bước hụt, rơi khỏi cảnh mộng, cả trái tim dường như cũng rơi thẳng xuống đất.
Cô mở mắt ra, trái
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vi-khach-luc-nua-dem/2155163/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.