Hơn mười giờ tối, thời gian vẫn còn sớm.
Tông Anh đặt bức thư xuống, quay lại ghế sô pha, nhặt điếu thuốc lá Tiết Tuyển Thanh đưa ban nãy lên, lấy bất lửa trong hộp chứa đồ linh tinh, châm điếu thuốc. Căn phòng tràn ngập ánh nắng.
Tầng dưới vang lên tiếng chuông lanh lảnh của nhà kho xe đạp, ngay sau đó là tiếng mở cửa, tiếng bảo vệ nói chuyện và cả tiếng xe công cộng phanh gấp.
Tông Anh im lặng ngồi trên ghế sô pha hút thuốc.
Giữa làn khói lượn lờ, cô đột nhiên nhấc tay áo lên ngửi ngửi, rồi cúi đầu ngửi cổ áo.
Áo sơ mi đồng phục làm bằng sợi polyester nên khá bí, vì vậy khó tránh khỏi dính một ít mùi mồ hôi, một ít mùi máu tanh từ hiện trường và cả một ít mùi nước thuốc nữa.
Song cô chẳng hề thấy nó khó ngửi chút nào!
Hút thuốc xong, Tông Anh cúi đầu tháo quân hàm và số hiệu cảnh sát trên trang phục, vào phòng tắm tắm rửa, đem toàn bộ quần áo bỏ vào máy giặt.
Mở chốt vòi hoa sen lên, tiếng nước chảy ào ào như tiếng mưa rào, nhanh chóng khoả lấp âm thanh trục lăn chuyển động.
Hơi nước bốc lên, trẻ con nhà bên dậy sớm luyện đàn, bản Donna Donna liên tục lặp đi lặp lại, chờ cô bé dừng lại, Tông Anh mới tắt vòi hoa sen, thế giới yên tĩnh trong chốc lát, sau đó trục lăn nhanh chóng rút nước.
Cô lấy khăn lông lau khô thân thể, thay áo phông và quần ở nhà sạch sẽ, quay lại phòng bếp cầm hộp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vi-khach-luc-nua-dem/2155158/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.