Ngày hòa bình cuối cùng, mới nghe thì thấy trừu tượng khó hiểu.
Người chưa từng trải qua chiến tranh sẽ không thể tưởng tượng được, ngày mai, sau khi trời sáng, Thượng Hải sẽ ra sao.
Tông Anh để mặc thuốc lá kẹp giữa ngón tay cháy hết rồi dập tắt. Cô đột nhiên nghiêng người, đặt tay lên trán anh.
Thịnh Thanh Nhượng chưa kịp né tránh, dứt khoát không tránh nữa. Tông Anh thu tay lại, nói một cách chắn chắc: “Anh Thịnh, anh vẫn đang sốt.”
“Tôi biết.” Giọng anh trầm thấp như ánh nến sắp cháy hết trong bóng đêm nặng nề, lại như lượng điện hao hụt còn 1%, dường như không thể cầm cự lâuhơn được nữa.
Tông Anh nhìn anh thoáng nghiêng đầu về một bên, bất ngờ tựa vào cửa sổ xe lạnh lẽo bên phải. Hai mươi giây sau, cô đưa tayra, cẩn thận đỡ lấy đầu anh, cho anh mượn bả vai gối đầu.
Vai phải trầm xuống, mùi thuốc lá ngòn ngọt quanh quẩn trong không gian kín mítthật lâu không tiêu tan, Tông Anh sờ di dộng đã tắt máy cả ngày, mở phần cài đặt loa ngoài, hạ âm lượng xuống mức nhỏ nhất, bật bản Looking With Cely, tiếng kèn ác-mô-ni-ca trầm ấm vang lên, Tông Anh nhắm mắt lại.
Ô tô chạy chầm chậm, có chút xóc nảy, băng qua Thân Thành đang tối sầmlại trước cơn giông tố sắp ập xuống, tưởng chừng có thể đi mãi khôngdừng lại.
Đáng tiếc, con đường nào cũng có điểm cuối, đến chung cư số 699, tài xế đỗ lại, xuống xe mở cửa cho Tông Anh.
Anh ta đang định mở miệng, Tông Anh vội ra
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vi-khach-luc-nua-dem/2155135/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.