Sáu giờ sáng, Thịnh Thanh Nhượng trở lại dinh thự nhà họ Thịnh trên đường Tĩnh An Tự.
Sau khi nhấn chuông điện trên cửa sắt, chú Diêu chạy ra mở cửa, sau cùngcòn tỏ vẻ nghi ngờ hỏi: “Tối qua tiên sinh đi từ bao giờ vậy?” Ông tatrông coi cửa chính của dinh thự, chú ý từng lượt người ra vào, nhưngtối qua tuyệt không thấy Thịnh Thanh Nhượng rời đi, lẽ nào là trèotường?
Thịnh Thanh Nhượng không trả lời, hỏi ngược lại: “Anh cả sao rồi?”
Chú Diêu đáp: “Nửa đêm đại thiếu gia sốt rất cao, trước mắt vẫn chưa hạ sốt.”
“Tông tiểu thư đâu rồi?”
“Sáng nay, bác sỹ Tông và lái xe Tiểu Trương đã ra ngoài, nghe nói là đến nhà tiên sinh lấy thuốc.”
Ra ngoài? Thịnh Thanh Nhượng chợt thấy căng thẳng: “Họ đi từ lúc nào?”
Chú Diêu nhíu mày đáp: “Khoảng hai tiếng trước thì phải, Tô Giới Pháp cũng không xa, chẳng lẽ họ bị chặn lại giữa đường?”
Cơ mặt Thịnh Thanh Nhượng căng cứng, anh nhíu mày thoáng suy nghĩ, lập tức xoay người bỏ đi, để lại chú Diêu đứng ở cửa nói thầm: “Chẳng lẽ họthật sự gặp chuyện không may ư?”
Thời tiết không ổn định, khôngkhí dị thường ẩm ướt, Thịnh Thanh Nhượng khá vất vả mới bắt được mộtchiếc taxi, lúc chạy tới chung cư ở Tô Giới Pháp đã là bảy giờ.
Vừa thấy anh đến, Diệp tiên sinh liền kiễng chân, nghiêng người qua quầyphục vụ cao cao, nói: “Thịnh tiên sinh về rồi đấy à? Vừa rồi Tông tiểuthư cũng tới đây! Cô ấy đã gọi điện thoại bảo cậu chưa?”
Nghe vậy, Thịnh Thanh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vi-khach-luc-nua-dem/2155123/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.