Cơn mưa vừa tạnh đêm qua, sáng nay lại kéo đến, nhiệt độ của Thượng Hải đột ngột hạ xuống 20℃, không khí ẩm ướt dễ chịu, lúc ra ngoài chỉ cần khoác thêm một chiếc áo khoác mỏng.
Hơn chín giờ, Tông Anh đến bệnh viện…
Cô đã uống hết thuốc.
Vừa ra khỏi cửa, bảo vệ gọi cô lại: “Chờ một chút, tôi có một thứ muốn đưa cho cô.”
Tông Anh che ô đứng chờ ở hàng rào trước cửa, bảo vệ quay về phòng lấy mộtchiếc hộp giấy đi ra, chuyển tới trước mặt cô: “Chiều qua có nhân viênchuyển phát nhanh đến đây, nhà cô không có người, gọi điện thoại cũngkhông thấy ai nghe máy, anh ta liền để đồ ở đây.”
Bên ngoài thoạt nhìn chỉ là chiếc hộp giấy bình thường, vừa đưa tay đỡ lấy nó, Tông Anh lập tức ước lượng được trọng lượng.
Cô cầm hộp ra ngoài, mở hộp giấy, lấy ra một hộp gỗ hình vuông, không có hình trang trí, nhưng hiển nhiên là đồ tốt.
Mở hộp gỗ ra, bên trong có một lá thư nằm trên lớp vải nhung mềm mại, Tông Anh nhấc nó lên, miệng phong thư chúc xuống, một xấp ảnh bỗng rơi ra…
Ảnh cũ, tổng cộng bảy tấm, tất cả đều là ảnh chụp chung của Nghiêm Mạn với mọi người.
Tông Anh mím môi, nhíu mày xem hết, đến cuối cùng mới phát hiện ra một tấm thiệp.
Trên thiệp viết: “Gần đây sắp xếp lại đồ đạc cũ, tìm thấy vài tấm ảnh cũ của mẹ cháu, không tiện giữ cho riêng mình, chú nghĩ nên giao cho cháu bảoquản thì thỏa đáng hơn. Nếu cháu rảnh,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vi-khach-luc-nua-dem/2155088/chuong-39.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.