Lửa giận trong lòng chị hai bị dập tắt hơn phân nửa bởi câu nói củaTông Anh, hai cánh mũi phập phồng, chỉ còn khuôn mặt tràn đầy tức giậnkhông chỗ trút.
Nghe thấy tiếng nói chuyện, Thịnh Thanh Nhượngquay lại, nhìn về phía Tông Anh, lúc này đang đứng cạnh cửa, hiển nhiênkhông ngờ cô lại đi vào: “Tông tiểu thư?”
Tông Anh bước vào nhà,ngoài việc lo Thịnh Thanh Nhượng lại dây dưa không rõ với người nhà, màcòn vì nghĩa vụ nhắc nhở của một bác sỹ đã ăn sâu vào tiềm thức, kết quả vừa tới cửa liền nghe thấy chị hai đang tranh cãi với chồng, chẳng đểtâm đến lời nhắc nhở thiện ý của Thịnh Thanh Nhượng…
Lúc này còntranh cãi đúng sai thì quả là hành vi vô trách nhiệm, không những vớicon cái, với chính mình, thậm chí còn với người khác.
Tông Anh nói tiếp: “Tiêu chảy không nhất định là nhiễm dịch tả, nhưng từ khu vựcdịch bệnh về mới xuất hiện triệu chứng điển hình của bệnh này thì nhấtđịnh phải xử lý cẩn thận. Nếu thật sự mắc bệnh dịch tả mà bàng quan, AHuy có thể sẽ tiêu chảy quá nhiều, dẫn đến mất nước, sốc, thậm chí tửvong, những người trong căn nhà này cũng sẽ gặp nguy cơ lây bệnh.”
Giọng cô không cao không thấp, song lại toát lên sự uy quyền, dường như cả căn nhà chỉ còn tiếng nói của mình cô.
Chị hai chỉ biết bên ngoài đang bùng phát dịch bệnh, nhưng trước sau luônnhận định đó là chuyện của khu dân chạy nạn, đâu liên quan gì tới mình,đương nhiên không chịu thừa nhận bệnh dịch tả gần kề mình như vậy, chịta
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vi-khach-luc-nua-dem/2155082/chuong-42.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.