Thịnh Thanh Nhượng biết rất rõ mối quan hệ giữa Tông Anh và Tân Hi.Bất kể là bài báo đem mối quan hệ cha con giữa cô và Tông Khánh Lâm phơibày ra ánh sáng, hay từ những mẩu báo liên quan đến cuộc đời Nghiêm Mạn, qua những thông tin được lần mò chắp nối đó, anh có thể phác hoạ cơ bản nguyên nhân, hậu quả của câu chuyện.
Chứng kiến tên tiếng Anh của Tân Hi, Thịnh Thanh Nhượng nhớ lại bài phỏng vấn đầu tiên về Nghiêm Mạn được cắt ra từ báo chí, bài viết thể hiện lý tưởng và quyết tâm của bàvới việc tự đứng ra nghiên cứu phát triển, dường như bà đã dồn tất cả nỗ lực và lòng chân thành của mình vào Tân Hi, quả là một cái tên rất hayvà cũng rất thích hợp.
“Sincere.” Thịnh Thanh Nhượng không kìm được lặp lại lần nữa, “Hàm ý rất hay.”
“Đây là từ đơn tiếng Anh đầu tiên mà tôi được học, trước cả ‘yes’ và ‘no’.”Tông Anh tựa lên ghế sau xe đạp, nói. Cô vẫn chưa khỏi ốm hẳn, giọng nói còn nghèn nghẹt: “Tên tiếng Anh này là do mẹ tôi đặt.”
Thấy côthản nhiên nhắc đến Nghiêm Mạn, Thịnh Thanh Nhượng có phần kinh ngạc,anh thoáng thấy ngạc nhiên vui mừng, cảm thấy dường như lại gần cô thêmmột bước.
Cô lại nói: “Nghe nói lúc ấy vài người cộng tác đều nhất trí thông qua cái tên này, sau này mới chuyển chữ sang Tân Hi (*).” Nói một hồi, giọng cô dần chậm lại, mang theo chút thở dài: “Lúc sáng lậpra Tân Hi, mọi người đều rất trẻ, cùng chung lý tưởng, thật lòng muốntạo ra thuốc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vi-khach-luc-nua-dem/2155078/chuong-44.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.