Lúc anh ngoảnh đầu lại, Tông Anh căn bản không lưu ý anh nói gì,khoảng cách giữa hai người quá gần gũi, thứ duy nhất có thể cảm nhận rõràng là hơi thở của đối phương trong ánh sáng tối mờ.
Có chút hơi thở, khiến người ta vô thức muốn theo đuổi.
Nhưng sau ba giây đối mặt, Tông Anh đứng thẳng lên, Thịnh Thanh Nhượng cũngdịch ra, cúi đầu vặn nắp bút, tiếp tục viết như chưa có chuyện gì xảyra.
Anh nói: “Nếu coi Hình Học Nghĩa là hướng đột phá, hẳn sẽ cóhai manh mối để truy nguyên, một là vụ tai nạn của mẹ cô năm đó, cái còn lại là vụ tai nạn chính ông ta gặp phải.
“Nếu năm đó xe của ôngta và xe của mẹ cô ra ngoài cùng một lúc, vậy có thể điều tra thời gianông ta trở về, cùng những việc ông ta đã làm hôm đó – có thể bắt đầubằng việc hỏi những người quen cũ.
Về phần vụ tai nạn của chínhông ta, tôi nghĩ cảnh sát cũng đang điều tra, gạt nguyên nhân vụ tai nạn sang một bên, nếu chỉ tra di vật, đại khái cũng tìm được vài hướng đi…”
Anh viết lên quyển sổ, Tông Anh cúi đầu đọc.
Trước tiên anh viết “vật chứng quan trọng để lại hôm đó”, Tông Anh lập tứcnghĩ đến túi ma tuý chưa kịp mở ở hiện trường vụ tai nạn, theo lẽthường, không ai lại mang túi ma tuý to bên người trong thời gian dàinhư vậy. Qua đây có thể thấy, rất có thể thứ này vừa xuất hiện trong tay Hình Học Nghĩa trước khi vụ tai nạn xảy ra không lâu, bởi vậy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vi-khach-luc-nua-dem/2155074/chuong-46.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.