Mấy ngày trước, Tông Anh từng đi trên chiếc xe này.
Tối ngày 15 tháng 9, trời đổ mưa to, cô ngồi trên chiếc xe này rời khỏi biệt thự dưới chân núi Xà Sơn, lái xe là thư ký Thẩm.
Trong khoảnh khắc thất thần, cô đột nhiên rơi xuống, trời đất đảo lộn.
Mới đầu, cô còn thấy có tấm ván gỗ đỡ dưới chân, nhưng chưa kịp đứng vững,tấm ván gỗ đã sập, khoảnh khắc rơi xuống, có người kéo mạnh cô vào lòng, cuối cùng hai người cùng nhau rơi vào đống rơm ẩm ướt.
Tông Anh nhắm tịt mắt vì đau, trong tay nắm chặt không phải rơm rạ, mà là áo sơ mi của Thịnh Thanh Nhượng.
Hiển nhiên, anh rất đau đớn, cơ mặt căng lên như thể cố kìm nén, nhưng vừamở mắt, anh lại hỏi Tông Anh: “Đau không? Có khó chịu lắm không?”
Tông Anh lập tức buông tay ra, ngồi dậy xoa vai, vuốt thẳng tóc, đáp một câu ngắn ngủi “Không có gì” rồi ngẩng đầu nhìn lên trên.
Căn nhà này xây theo phong cách điển hình của nhà nông thế kỷ trước, được xem như tương đối có của.
Nhưng nóc nhà sớm bị nổ tung, một tấm gỗ lợp mái lung lay sắp đổ, họ vừa hayrơi đúng vào tấm gỗ không rắn chắc kia, sau đó liền rơi từ tầng haixuống, may là cạnh bếp lò chất một đống rơm rạ giúp giảm xóc.
Cả phòng hỗn loạn, mặt đất lầy lội – rõ ràng, cơn mưa vừ ghé qua đây.
Trời còn chưa sáng, vùng ngoại thành Thượng Hải bị mưa to cọ rửa, mỗi mộttấc không khí đều vô cùng ẩm ướt.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vi-khach-luc-nua-dem/2155070/chuong-48.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.