Chỉ bỏ qua một hai phút, Tiết Tuyển Thanh đã không rõ có chuyện gì xảy ra.Trước khi cô sầm mặt đuổi khách, Tông Anh ôn hoà khuyên bác cả rời đi.
Bác cả vừa bị Thịnh Thu Thật chẹn họng, nhất thời không biết nên nói gì,Tông Anh liền bảo bà ta: “Đã đến giờ này rồi, bác về nghỉ ngơi đi, không cần ai ở lại trông đâu.”
Bác cả vội tiếp lời: “Sáng nay bác ở lại đây cũng không chỉ vì mày, tối qua Tông Du lại rơi vào tình trạng nguykịch, đến giờ còn chưa biết thế nào.”
Mặt bà ta đầy ưu sầu, nhíumày thở dài: “Mày nói xem, sao nhà chúng ta lại xúi quẩy như vậy, TôngDu thì nguy kịch, mày cũng nằm viện, sau đây còn phải phẫu thuật! Bácnghe y tá nói bệnh của mày rất nguy hiểm, chẳng trách đợt trước mày vộivàng xử lý cổ phần, có phải lo phẫu thuật xảy ra chuyện ngoài ý muốnkhông?”
Bà ta lại kéo tay Tông Anh, sau đó thở dài, nói: “Nếu hômđó mày nói rõ ràng thì đôi bên đâu đến nỗi vì chuyện này mà to tiếng!Cháu với chắt, hết đứa này đến đứa kia làm người lớn lo lắng, bây giờTông Du cũng càng ngày càng không nghe lời, nghe nói nó nhất quyết đòiđiền thoả thuận hiến tạng, còn nói chị nó có thể ký, sao nó không được?”
Bà ta đột nhiên ngừng lại, hỏi: “Trước kia lúc học ở Học Viện Y, cháu không ký thật đấy chứ?”
Cách bác cả nhìn Tông Anh đầy ý thăm dò “giấu đầu hở đuôi”.
Bà ta tự cho mình là thông minh, rào trước đón sau một tràng dài
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vi-khach-luc-nua-dem/2155059/chuong-53.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.