Mẹ Tông Du liếc qua liền nhận ra chiếc di động trong túi vật chứng.
Màn hình vỡ, khung nhôm bảo vệ cũng móp vào một ít, Tiết Tuyển Thanh bật sáng màn hình, giao diện khóa màn hình là hình nền đen toàn phần.
Tuy biết rõ nhưng bà ta vẫn cố hỏi: “Đây là gì?”
Cảnh sát Tưởng nói: “Như chúng tôi vừa nói, là chứng cứ mới.”
Mẹ Tông Du chất vấn như gặp cường địch: “Chứng cứ ở đâu ra? Liên quan gì đến Tông Du? Nếu tới hỏi tra hỏi, các anh có mang văn kiện liên quan không?”
Cảnh sát Tưởng cụp mắt nhanh chóng quan sát bà ta, nói: “Bà Hình, không cần căng thẳng, hôm nay chúng tôi tới chỉ để ghi chép hỏi ý kiến thôi, sẽ không mất nhiều thời gian. Về tình trạng sức khoẻ của Tông Du, trước đó chúng tôi đã liên lạc với bác sĩ điều trị chính, với tình trạng hiện tại, cậu bé có thể tiếp nhận điều tra.”
Mẹ Tông Du cúi đầu, không chú ý liền đối diện với ánh nhìn của Tiết Tuyển Thanh.
Bà ta bị Tiết Tuyển Thanh nhìn chằm chằm đến hốt hoảng, một mình chắn trước cửa phòng bệnh, luống cuống lấy điện thoại ra khỏi áo khoác, ngón tay lạnh băng nhanh chóng vuốt màn hình, vốn định gọi cho luật sư, nhưng ma xui quỷ khiến lại gọi nhầm cho thư ký Thẩm.
Đâm lao phải theo lao, đầu dây bên kia lại truyền đến âm thanh nhắc nhở hiếm thấy: “Xin lỗi, số điện thoại bạn gọi đã tắt máy.”
Mẹ Tông Du đưa màn hình ra trước mặt, xác nhận lại số điện thoại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vi-khach-luc-nua-dem/2155045/chuong-60.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.