Trở về nhà với khuôn mặt ủ rũ, Huy nhìn thấy anh Nam đang ngồi trong phòng khách xem ti vi cũng không thèm liếc một cái, cứ như vậy trực tiếp đi lên lầu.
Thấy thế, anh Nam lập tức hỏi thăm: “Sao vậy? Có gặp được Hân không?”
“Anh không thấy sao mà hỏi?” Nghe câu hỏi mà Huy muốn bay đến đánh anh ghê, thấy cậu không đưa Hân về thì phải tự hiểu chứ.
“Thì…biết đâu con Hân thấy mặt chú nên nó không chịu về.” Anh Nam thản nhiên nói.
Huy không tranh cãi với anh nữa, cậu từng bước mệt mỏi đi lên phòng. Ngay sau đó lại nghe tiếng mở cửa, anh Nam cũng theo cậu vào phòng luôn.
“Cái tên Ronal đó không nhận đúng không?” Anh Nam hỏi.
Huy không trả lời câu hỏi của anh, cậu nói: “Vậy nếu là anh anh có nhận không?”
“Đương nhiên là không.” Anh đáp.
Sau đó anh tiếp tục hỏi: “Vậy ngày mai có định đến đó nữa không?”
Huy không đáp mà chỉ gật đầu.
“Sao cậu thích tự làm khổ mình quá vậy?” Nói xong, anh làm ra bộ dáng mệt mỏi, ngã lưng xuống giường.
Huy nhíu mày: “Anh có ý gì?”
Anh Nam giải thích: “Thì nếu hắn không cho chúng ta gặp Hân, chúng ta đừng gặp. Dù sao Hân cũng đang an toàn, không phải lo.”
“Vậy thì sao?”
“Thì cứ để hắn nuôi bé Hân một thời gian, đợi khi nào bé Hân trở thành một con heo mập mạp, đến lúc đó chúng ta lại rước bé Hân về.” Anh Nam nói xong thì bày ra bộ mặt thích thú. Thấy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vi-hon-the-ba-dao/3221508/quyen-2-chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.