Gọi điện thoại thì có tín hiệu, nhưng không ai nghe máy cả, bất đắc dĩ Hân đành phải nhắn tin cho cậu.
‘Anh đang ở đâu?’
Nhưng rồi 10 phút, 15 phút, 25 phút sau vẫn không có tin nhắn hồi âm của Huy, trong lòng Hân lúc này rất lo, cô có cảm giác mình như đang ngồi trên đống lửa vậy.
Ngẫm nghĩ một lát, anh Nam mới lên tiếng: “Có khi nào còn ở nhà hàng không? Nhiều khi lúc đấy mệt quá nên thuê một phòng nằm đỡ?”
“Không có khả năng!” Hân lập tức phản bác: “Lúc nãy rõ ràng anh ấy nhắn tin bảo em là về nhà rồi, tuyệt đối không thể ở nhà hàng.”
Thấy vẻ mặt anh Nam còn có chút nghi ngờ, Hân không nói hai lời liền đưa tin nhắn cho anh xem, xem xong mặt anh mới giản ra một chút.
Đột nhiên trong mắt Hân dấy lên nỗi hoảng sợ, cô nói: “Có khi nào trên đường về anh ấy gặp chuyện không?”
Có khả năng.
Anh Nam đứng lên lấy áo khoát mặc vào rồi nói: “Anh quay trở lại nhà hàng tìm Huy, em ở nhà đợi đi, nếu nó về thì gọi cho anh.”
“Em cũng đi.” Thấy anh Nam sắp bước ra khỏi nhà, Hân cũng với lấy áo khoác mặt vào, nhưng anh không cho, một hai bắt cô ở nhà đợi.
Suy nghĩ một lát cuối cùng Hân vẫn đồng ý. Anh Nam cũng lái xe đến nhà hàng ngay sau đó. Vì bây giờ đã rất khuya, đường vắng nên anh Nam đã chạy nhanh hết mức có thể, chỉ chưa đầy một tiếng sau, anh đã đến trước
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vi-hon-the-ba-dao/3221502/quyen-2-chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.