Đi chơi nguyên một ngày, Hân và Huy quyết định ghé một nhà hàng ăn trưa. Bởi vì hôm nay là chủ nhật nên người ở đây hơi đông. Hai người chọn cho mình một chỗ ngồi sát cửa sổ, sau đó gọi món.
Trong khi chờ đợi thức ăn mang lên, lúc này Hân mới có cơ hội mở miệng: “Lúc sáng làm sao anh biết hay thế?”
“Chuyện gì?”
Hừ, rõ ràng là biết mà còn giả vờ.
“Thì chuyện cái đĩa thức ăn em làm cho anh Nam đấy.”
Nghe thấy thế, Huy ngừng động tác đang làm lại, trong đầu suy nghĩ về lời Hân nói. Một lát sau, Huy mới nói: “Anh là ai? Anh là chồng em đương nhiên hiểu em rồi.”
“Ai bảo anh là chồng em?”
Hân vừa nói đến đây thì phục vụ đã mang thức ăn lên, bày ra bàn. Bởi vì Hân và Huy nói tiếng bản địa nên người phục vụ nghe không hiểu.
“Thì tương lai, được chưa? Trước sau gì em chả gả cho anh.”
Nghe vậy Hân không khỏi liếc Huy một cái, tự tin quá ha. Có trời mới biết tương lai.
Ngồi ăn một lúc, Huy dường như nhớ đến điều gì đó, cậu ngẩn đầu lên hỏi: “Tuần sau là sinh nhật em đấy, ở đây không có ba mẹ vậy có tổ chức không?”
“Em không biết, có thể là sẽ rủ anh Nam ở lại đến ngày đó, mời thêm Ronal và một vài người bạn. Anh thấy sao?”
Nghe vậy cũng khá hợp lí, dù sao nghe đến cái tên Ronal là trong lòng cậu lại dấy lên nỗi bất an khó tả, nhưng dù sao hôm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vi-hon-the-ba-dao/3221499/quyen-2-chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.