Trong nhà, Hân và Huy đang đứng đối diện với nhau, cả hai đều không nói câu nào, cho đến khi Hân cất giọng trước.
“Không phải anh nói yêu em sao?”
“Không phải anh nói không phản bội em sao?”
“Không phải anh nói sẽ bảo vệ em sao?”
“Không phải anh nói…”
Câu cuối cùng Hân còn chưa nói hết, Huy đã tức giận ném một sấp giấy xuống đất, cậu thét lên: “Đủ rồi, đừng nói nữa!”
Bị quát, Hân chỉ im lặng bật khóc, cô nhìn Huy với đôi mắt ngấn nước, nhưng đổi lại chỉ là sự lạnh lùng của cậu.
Bây giờ, ngay cả một nụ cười, dù là nhếch môi cậu cũng chẳng cho cô, vậy có nghĩa là cậu không yêu cô nữa sao?
Nhìn Hân khóc, đúng là Huy không cầm lòng được, cậu bất đắc dĩ mở miệng: “Là anh sai, anh sai! Là anh phản bội em, anh thất hứa… Được chưa? Vừa lòng em chưa?”
Nói rồi, cậu lạnh lùng nhìn Hân, sau đó xoay người bước ra khỏi nhà.
Lúc này, khi thấy bóng dáng Huy chuẩn bị bước đi, Hân không thể hiểu nỗi vì sao cô lại yếu đuối đến vậy, cô chạy theo cậu, vòng tay ôm từ phía sau cậu, cô nói trong tiếng nấc: “Anh đừng đi, đừng đi mà… Được không? Anh đừng đi mà, anh à, đừng đi mà…”
Càng nói, Hân lại không kìm được cảm xúc, nước mắt cứ như suối tuôn ra không ngớt.
Nhưng mà trái lại với sự yếu đuối đó của Hân, Huy vẫn lạnh lùng mở tay cô ra, vẫn là giọng điệu lạnh lùng ấy, Huy nói: “Quên anh đi,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vi-hon-the-ba-dao/3221496/quyen-2-chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.