Tại Việt Nam.
Trong bếp, đầu bếp đang bận bịu chuẩn bị những món ăn để tiếp đãi ba mẹ Huy, thì lúc này bốn người họ đang còn ngồi trong phòng khách nói chuyện, mà chủ đề luôn xoay quanh hai người họ.
“Không biết mấy ngày nay tụi nó đã thích nghi với bên kia chưa nữa.” Câu nói này không ai khác là của mẹ Hân, bà lúc nào cũng vậy, lo lắng cho cô từng li từng tí chẳng khác gì lo lắng cho một đứa trẻ.
Mà lúc nào bà nói như vậy, ba Hân cũng đều là người lên tiếng trách móc: “Hai đứa nó lớn rồi, không còn là trẻ con nữa, vả lại con Hân cũng sống ở bên đó 10 năm chứ ít gì.”
“Đúng đó, đúng đó! Chị đừng lo lắng quá như vậy, tụi nó sẽ ổn thôi mà.” Mẹ Huy cũng phụ họa theo.
“Nhà cửa chúng ta cũng đã chuẩn bị cho chúng nó rồi, kêu mang con Linh sang cùng thì không chịu, rồi qua đó chắc chắn chén dĩa xài được một lần rồi vứt.” Câu này không của ba Huy thì là ai.
Thật ra lúc ông đề nghị mang chị Linh theo, thứ nhất là giúp hai người về việc nhà, nấu ăn giặt giũ, thứ hai là để giám sát thằng con quý tử của ông. Qua đó lỡ mà Hân sơ ý một chút thôi là y như rằng thế nào cũng có chuyện.
Nghe vậy, đương nhiên mẹ Huy sẽ lên tiếng trách ông rồi, cái này thì không chạy đâu cho thoát được: “Tụi nó lớn hết rồi, cũng cần phải có không gian riêng chứ. Chúng ta để tụi nó đi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vi-hon-the-ba-dao/3221494/quyen-2-chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.