Ngày hôm sau, vì cô vẫn luôn nhốt mình trong phòng, lo sợ cô buồn chán nên hắn đã đến tập đoàn Triệu Uy đón Gia Mẫn đến biệt thự. Phải nói là Gia Mẫn thực sự cảm ơn hắn, cái tên Chấn Phong kia từ hôm va phải đến bây giờ ngày nào cũng đến công ty để hành hạ cô. Như hôm nay vậy, cô vừa mới tới công ty đã bị gọi lên phòng giám đốc. Bước vào phòng đã thấy Chấn Phong ngả ngớn ngồi đấy, cô vẫn phải lịch sự cúi chào:
- Triệu tổng, ngài cho gọi tôi?
- Gia Mẫn, Lục thiếu gia đây muốn thiết kế một mẫu đá quý để làm lắc tay tặng cho bạn gái, cô có thể thay tôi tiếp chuyện ngài ấy. Nhưng mà giúp tôi pha cho cậu ấy ly trà đã.
Gia Mẫn tức giận siết chặt bàn tay nhưng vẫn cố gắng mỉm cười:
- Được!
Cô quay ra ngoài, một lúc sau cầm một ấm trà bước vào phòng, lịch sự rót ra chén rồi đẩy sang cho Chấn Phong:
- Lục thiếu gia, mời ngài dùng trà.
Chấn Phong lúc này mới nhíu mày:
- Tôi quên mất không nói, buổi sớm tôi không quen uống trà. Phiền cô pha giúp tôi ly coffee.
Gia Mẫn lúc này mặt tối sầm lại, thật là muốn ném luôn chén trà, nhưng phận làm nhân viên biết sao được, lại phải nhẫn nhịn:
- Được.
Năm phút sau Gia Mẫn quay trở lại với ly coffee trên tay rồi đặt mạnh xuống bàn:
- Lục thiếu gia, ngài đã vừa lòng chưa?
Chấn Phong mỉm cười cầm ly lên nhấp một ngụm:
- Sao nguội thế? Cô là pha nước lọc sao? Tôi muốn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vi-han-ma-yeu/1752736/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.