Trong 1 căn nhà ẩm thấp và tồi tàn, bóng người phụ nữ trung tuổi đang quỳ xuống dưới chân của 1 nam nhân, gương mặt bà rất đẹp và hiền hậu nhưng đầu tóc rũ rượi, quần áo lại xộc xệch rách nát, trên người đã có nhiều vết thương, liên tục gập đầu khóc lóc cầu xin:
- Tần Mặc Thiên, tôi xin cậu, làm ơn bỏ qua cho Diễm Nguyệt, con bé nó không có tội tình gì. Ân oán của đời trước cậu chỉ cần trút lên người tôi là được.
- Bỏ qua? Năm ấy, bà có nghĩ đến người phụ nữ bà hại chết cũng có 1 đứa con không? Hứa Mộc Lan, dù bà hay con gái bà, cả đời này tôi sẽ không bỏ qua.
Nam nhân đứng trước mặt bà gương mặt đẹp như điêu khắc ấy vậy mà lại toát ra tà khí muốn giết người. Đôi tay run rẩy vươn tới nắm lấy gấu quần hắn, nước mắt đã tèm nhem lên gương mặt bà:
- Mặc Thiên, năm ấy tôi thực sự không có hại chết mẹ cậu. Tất cả chỉ là mẹ cậu đã hiểu lầm.
- Hiểu lầm sao?
Hắn tức giận rụt chân lại đạp mạnh vào người bà rồi rút 1 khẩu súng ra. Diễm Nguyệt vội vàng chạy tới đỡ lấy, cô giương mắt lên nhìn hắn:
- Tần Mặc Thiên, anh đừng ỷ thế mà ức hiếp người?
Đôi mắt cô kiên định nhìn hắn lại chẳng có chút sợ sệt. Bà thấy hắn cầm súng hốt hoảng đưa người lên che chắn cho cô:
- Mặc Thiên, đừng, xin cậu đừng làm hại con bé, nó còn nhỏ tuổi không hiểu chuyện. Mặc Thiên, nếu tôi chết có thể giải quyết
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vi-han-ma-yeu/1752725/chuong-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.