Type: Mều
Đặc công bao vây toàn trại. Bảy, tám phân đội nhỏ đi vào trại lục soát. Tây Nạp dẫn Lục Tự tới nhà mình, chỉ vào Lạc Dịch đang hôn mê: "Đây là người của anh à?"".
Lục Tự trông thấy thì kinh hãi: "Tại sao anh ấy bị thương vậy?".
"Anh yên tâm đi, viên đạn chỉ sượt qua hông anh ta thôi, không vào ổ bụng, nếu không thì hậu quả đã vô cùng nghiêm trọng rồi. Bởi vi bị bắn vào nơi tập trung nhiều dây thần kinh nên đau quá ngất đi thôi.” Tây Nạp nói thêm. "Trái lại thì tôi rất lo lắng cho cô gái đi cùng anh ta. Từ lúc cô ấy rời khỏi đây vẫn chưa thấy về".
"Cô gái?"
"Cô ấy ra ngoài nhét bột mì lên xe họ để kéo dài thời gian chúng chạy trốn. Đã hơn nửa giờ, tôi sợ cô ấy đã bị người ta bắt rồi."
"Trông cô ấy thế nào?"
"Hỉnh như là bạn gái của anh ta, hơi gầy, rất trắng, mắt to."
"Chu Dao?" Lục Tự kinh hãi. "Cô ấy chưa về Bắc Kinh sao?!".
Chu Dao không biết mình đang ở đâu. Cô bị người ta bịt miệng kéo đi trong rừng. Cảnh đêm mịt mùng, cô không nhận nổi phương hướng, rất nhanh đã đến tầng hầm âm u dưới lòng đất.
Cô hoảng hốt quét mắt nhìn quanh, nơi đây giống một nhà kho, nơi đâu cũng chất đầy bao vải. Nhìn qua một miệng túi để mở, cô thấy phỉ thúy xanh biếc, cô khẳng định đây chính là hang ổ của Đan Sơn.
Lòng Chu Dao chùng xuống, đã sớm đoán được kết cục Yến Lâm sẽ không để cô sống sót rời đi. Thậm chí
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vi-gio-o-noi-ay/1215005/chuong-44.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.