Từ hôm đó trở đi, dù Tống Khiếu có gọi thế nào, tôi cũng quyết không đi bơi nữa. Không phải là kiểu sợ nước lúc đầu, thực tế là tôi cũng đã biết bơi rồi, mà là, chỉ cần nhắc đến bơi lội, cảnh tượng hôm đó sẽ hiện lên rõ ràng trong đầu tôi, cảm giác kỳ lạ vô cùng...
Tống Khiếu cũng không ép tôi nữa, cậu ấy chỉ nói, để dành ngày cuối tuần cuối cùng của tháng 7 cho cậu ấy.
Mãi đến hôm trước ngày cuối tuần mà cậu ấy nói, tôi mới biết được từ Tống Lạc rằng, ngày mai là sinh nhật lần thứ 21 của cậu ấy.
Cậu ấy đã đặt một homestay trên núi, hẹn vài người bạn thân đến đó tránh nóng và tổ chức sinh nhật.
Tôi hơi hoảng hốt, kéo Tống Lạc đi khắp các trung tâm thương mại để chọn quà cho cậu ấy.
Chọn tới chọn lui, Tống Lạc thật sự không chịu nổi chứng rối loạn lựa chọn của tôi, bực bội nói: "Mình nói này Khương Nghiên, em dâu tương lai của mình, cậu còn chọn gì nữa? Cậu tự mình ăn diện một chút rồi tặng cho nó là được rồi, mình đảm bảo, nó sẽ vui hơn nhận bất kỳ món quà nào khác..."
Tôi toát mồ hôi hột, liếc nhìn cô ấy: "Cậu nói gì vậy Tống Lạc? Cậu còn nói tiếng người không vậy?"
"Sao lại không phải tiếng người? Hửm? Khương Nghiên, cậu thật sự có thể cân nhắc đấy..."
"Cậu! Cút!"
Cuối cùng, tôi chọn được hai chiếc đồng hồ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vi-gap-em-ca-the-gian-ngot-ngao/3746895/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.