Sáng hôm sau, Tống Lạc nói với tôi rằng Hướng Dữ đã đưa Tống Khiếu về nhà vào khoảng 2 giờ sáng, trái tim treo lơ lửng của tôi mới hoàn toàn hạ xuống.
Tôi gửi tin nhắn WeChat cho cậu ấy, giao diện trò chuyện của tôi toàn một màu xanh lá cây, nhưng cậu ấy vẫn không trả lời tôi.
Tôi cảm thấy mình như bị bỏ rơi, sự kiêu ngạo của Tống Khiếu khiến trái tim tôi chưa kịp nóng lên đã bị dập tắt. Thôi được rồi, cậu ấy chắc chắn là định biến mất khỏi thế giới của tôi rồi, vậy tôi cũng mặc kệ, mấy ngày sau tôi cũng không gửi thêm tin nhắn cho cậu ấy nữa, đương nhiên cậu ấy cũng không tìm tôi.
Hai tháng trước, Hồng Tinh thực nghiệp tuyên bố để hợp nhất và tối ưu hóa việc phân bổ nguồn lực, hai công ty con A và B sẽ tiến hành sáp nhập, điều này chắc chắn sẽ dẫn đến việc hình thành quy mô kinh doanh lớn hơn, nhu cầu nguyên liệu thô tăng vọt do việc mở rộng quy mô sản xuất, để giành được đơn đặt hàng cung cấp nguyên liệu thô loại A, hai tháng sau, tức là vào ngày thứ 5 kể từ khi tôi mất liên lạc với Tống Khiếu, tôi đã tự mình uống đến mức phải nhập viện tại một khu nghỉ dưỡng cách thành phố 20 km.
Đối với đơn hàng này, tất cả đồng nghiệp nhóm B của phòng tiếp thị chúng tôi đều quyết tâm giành được, trong hai tháng này, từ khảo sát thị trường đến lập kế hoạch nghiên cứu, từ sắp xếp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vi-gap-em-ca-the-gian-ngot-ngao/3746890/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.