Không biết qua bao lâu, tôi mơ màng tỉnh dậy, nhưng đầu óc trống rỗng, toàn thân vô lực!
"Chị, Khương Nghiên, chị tỉnh dậy đi, nhà chị rốt cuộc ở khu nào?"
"Hả? Nhà tôi ở... ở? Tôi không nói cho cậu biết... không nói cho cậu biết... hihi..."
"Ngoan nào, nói cho tôi biết, nếu không tôi vứt chị ở ven đường đấy, có sợ không?"
Tôi ngẩng cái đầu đang gục trên vai Tống Khiếu lên, cười toe toét: "Không sợ! Cậu cứ vứt đi! Dù sao cũng không ai quan tâm đến tôi, dù sao cũng không ai cần tôi, cậu cứ vứt đi..."
"Khương Nghiên, chị..." Tống Khiếu như thể muốn ăn thịt tôi, "Thôi được rồi, chị còn nhớ vừa nãy ở cửa quán karaoke chị đã nói gì không?"
"Hả? Tôi nói gì cơ? Để tôi nghĩ xem, rốt cuộc tôi đã nói gì?" Tôi buông tay đang vòng quanh cổ cậu ấy ra, vung tay lên, "Tôi mặc kệ..."
Nhất thời trời đất quay cuồng, đầu nặng chân nhẹ, sắp ngã xuống, Tống Khiếu lại ôm lấy tôi, tiện tay ấn đầu tôi vào n.g.ự.c cậu ấy, tôi thấy yết hầu cậu ấy giật giật, nhất định là ảo giác, tôi cố gắng chớp mắt.
Lại ngẩng đầu lên liền nhìn thấy đôi môi mỏng, sống mũi cao, và cả khuôn mặt mang vẻ bất cần đời, ở góc độ này, đẹp trai quá mức.
"Đứng cũng không vững nữa, Khương Nghiên chị chắc chắn là không nói cho tôi biết chị ở đâu sao? Chị không nói cũng được, tôi hỏi Tống Lạc."
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vi-gap-em-ca-the-gian-ngot-ngao/3746886/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.